ĐỢI MƯA TẠNH - Trang 453

– Không biết em thấy ngại nếu chị nói chuyện riêng với Thẩm Lạc một

lát không?

Bắc Vũ đang định rút tay ra, thì Thẩm Lạc lại kéo cô lại:

– Em có chuyện gì thì cứ nói luôn đi!

An Lộ bật cười:

– Anh sợ gì chứ? Không dám nói chuyện riêng với em à?

Bắc Vũ nhìn Thẩm Lạc, vỗ tay anh để động viên rồi rút tay mình ra:

– Em ra xe chờ anh nhé.

Thẩm Lạc gật đầu.

Bắc Vũ đi rồi, An Lộ mới chỉ vào một chiếc bàn ở gần đó:

– Chúng ta sang bên kia ngồi một lát nhé? Anh yên tâm đi, em không ăn

thịt người đâu!

Thẩm Lạc yên lặng ngồi xuống bàn.

– Em muốn nói chuyện gì? – Vừa ngồi xuống bàn, anh đã mở miệng vào

thẳng vấn đề.

An Lộ cười:

– Anh đừng nhìn em như thú dữ thế chứ. Lúc anh còn nằm viện, em có

đến thăm anh mấy lần, nhưng lần nào cũng thấy Bắc Vũ ở đó, nên em