Triệu Phổ thủy chung đứng trước Hắc Kiêu, chờ sơn tặc tự dâng lên cửa
thì chém chết, bởi vì hắn muốn giữ lại tinh lực che chở cho Công Tôn.
Tới hơn trăm tên sơn tặc căn bản không đủ để mấy người này luyện đao,
không bao lâu đã bị giết hơn phân nửa, còn lại đều quỳ xuống đầu hàng, bị
các ảnh vệ điểm huyệt đạo, trói gô lại.
Triệu Phổ thu đao, Âu Dương Thiếu Chinh bảo một ảnh vệ gọi bộ hạ tới,
trước tiên áp tải người đến Khai Phong phủ, chờ xử lý, bất quá phỏng
chừng kết cuộc cũng đều là chém đầu.
Chừa lại một tên sơn tặc trung niên mặc hắc y, trên tay quấn một dải lụa
đỏ.
Triệu Phổ hỏi hắn, “Các ngươi từ đâu tới? Bao nhiêu người, đầu mục là
ai?”
Nam nhân nọ giương mắt nhìn nhìn Triệu Phổ, lại nhìn nhìn mọi người
xung quanh, hỏi, “Các ngươi… Là quân binh? Triều đình hạ lệnh bao vây
tiễu trừ sao?”
Triệu Phổ cười, nói, “Ta hỏi ngươi, ngươi trả lời là được.”
Sơn tặc nọ híp mắt quan sát bọn họ, tựa hồ muốn che giấu.
Rồi hắn lại do dự một chút, trên mặt tựa hồ có vẻ sợ hãi, nhưng cũng
không mở miệng trả lời.
Âu Dương Thiếu Chinh cười, “Không muốn nói cũng không sao, ở đây
không nói, trở về sẽ có cách để cho ngươi nói.”
Sơn tặc nọ biến sắc, hắn cũng có thể nhìn ra những người trước mặt này
lai lịch không đơn giản, trong đó có mấy người thoạt nhìn đặc biệt giống
người trong quân đội, như vậy không phải thực sự là bao vây tiễu trừ chứ?