DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1691

“Nhiều năm như vậy, bằng một bức họa… thì lại khẳng định không

phải?” Công Tôn ngược lại có chút hoài nghi.

“Ân.” Tử Ảnh gật đầu, đi tới ôm lấy Tiểu Tứ Tử, từ trong lòng lấy ra

cho bé một túi kẹo ngũ sắc, vừa trả lời, “Người địa phương nói, Tào phu
nhân năm đó là mặt búp bê mắt to, tướng mạo rất thảo hỉ, mà Từ Thái
Phượng thì mày liễu mắt phượng, tướng mạo là đẹp mà không phải thảo hỉ,
thậm chí có chút mị thái.”

(thảo hỉ: khiến người thích, Miêu Miêu cũng là loại tướng mạo này)

“Ân.” Công Tôn gật đầu, “Vậy thì đây quả thật không phải nàng ta.”

Tử Ảnh gật đầu, ngồi vào bên bàn, thấy hai má Tiểu Tứ Tử phồng phồng

ăn đường đậu (viên kẹo tròn), liền cười hỏi bé ngọt hay không, Tiểu Tứ Tử
đút đường vào miệng hắn, Tử Ảnh mặt mày rạng rỡ mà liên tục nói ngọt.

Công Tôn thay y phục, hỏi, “Triệu Phổ bọn họ đi võ lâm đại hội gì a?”

“Ai, hôm qua cũng không biết từ chỗ nào truyền đến tin tức, tất cả mọi

người nói là Từ Thái Phượng giết người.” Tử Ảnh lạnh lùng cười, “Lúc này
muốn mở võ lâm đại hội gì đó, tìm cách lên án Từ Thái Phượng, lần này
Bàng phu nhân trở thành kẻ thù chung của võ lâm rồi.”

Công Tôn nghe xong thì vẻ mặt hồ nghi, hỏi, “Sao lại có thể nhanh như

vậy đã chuẩn bị xong sự nghị(các bước chuẩn bị) của võ lâm đại hội?”

“Vậy mới nói.” Giả Ảnh từ bên ngoài đi vào, “Vừa nghe chính là sớm

có chuẩn bị, vương gia bọn họ sáng sớm nghe được tin tức đã nói có điều
kỳ lạ, cho nên đến xem.”

Công Tôn có chút lo lắng, hỏi, “Vậy… Hay là ta cũng đi…”