DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1806

Công Tôn sửa sang lại y phục, hỏi Tiểu Tứ Tử, “Tiểu Tứ Tử, phụ thân

ngươi như vậy có gì lạ không?”

Tiểu Tứ Tử nghiêng đầu… Nhìn y, lắc đầu.

“Thật không có gì lạ à?” Công Tôn lại chỉnh chỉnh lại ống tay áo, Tiểu

Tứ Tử híp mắt, “Phụ thân ngươi khẩn trương nha?”

“Đi!” Công Tôn hít sâu một hơi, vươn tay ôm Tiểu Tứ Tử xuống xe.

Vừa bước xuống, chợt nghe chúng tướng cùng kêu lên, “Tham kiến tiên

sinh, tiểu vương gia.”

Công Tôn bị kinh ngạc nhảy dựng, bất quá nghe thấy gọi là tiên sinh

không phải vương phi, thở phào nhẹ nhõm.

Tiểu Tứ Tử hiếu kỳ nhìn xung quanh, thực sự có rất nhiều người nha.

Chúng tướng sĩ mở to hai mắt nhìn, sau khi thấy rõ ràng, đều hít một

ngụm khí lạnh —— Quả nhiên đồn đãi không giả, là một thư sinh xinh đẹp!
Thực sự còn có một oa oa!

Công Tôn đi ra khỏi mã xa mới biết được đến tột cùng có bao nhiêu

người, đều nhìn bọn họ chằm chằm, nhìn sang Tiểu Tứ Tử… Công Tôn có
chút không nói gì, tiểu gia hỏa kia cũng hiếu kỳ nhìn lại người khác, dĩ
nhiên một chút cũng không khẩn trương.

Đại khái do Tiểu Tứ Tử nhắc nhở, Công Tôn cũng thu hồi phần khẩn

trương, trở nên thong dong hơn rất nhiều, sợ cái gì, nhìn thì nhìn!

Mà lúc này, tâm tình của các tướng sĩ đều như nhau —— Bọn họ nóng

lòng muốn biết, đến tột cùng là thần nhân như thế nào, mới có thể khiến
Triệu Phổ ghét nhất thư sinh lại bị thư sinh khuất phục, có thể khiến người