DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1869

không miễn cưỡng, thỉnh vương gia nhớ kỹ chuyện hôm nay đáp ứng Hưng
Bình.”

Triệu Phổ thấy nàng ta tựa hồ thẹn quá hóa giận, cũng chưa từng xử lý

loại tình huống này, liền gật đầu, “Ân… Hảo.”

Hưng Bình liền xoay người đi, trước khi đi còn nói, “Nếu có gì tiến

triển, ta sẽ đúng lúc thông tri vương gia.” Nói xong, chạy mất.

Chờ người đi, một lúc lâu Triệu Phổ mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng

cũng đuổi đi được, may là Hưng Bình công chúa này không có càn quấy,
nháo ra cái gì nhiễu loạn, hai, ai bảo mình quá suất làm gì. Đang đắc ý,
quay đầu lại, cả kinh.

Chỉ thấy cửa phòng phía sau khép hờ, sau mép cửa hiện ra khuôn mặt

âm trầm của Công Tôn, sắc mặt đó kinh khủng u, ánh mắt kia u oán u… khí
tràng kia đáng sợ nga.

Triệu Phổ vội nuốt ngụm nước bọt, cười chạy tới nói, “Ai, thân thân a,

chuyện này không liên quan ta.”

Công Tôn vừa nghe hai chữ thân thân nóng bỏng đã giật mình một cái,

liếc tới nỗi thấy toàn tròng trắng, “Ai là thân thân của ngươi?!”

“Khụ khụ.” Triệu Phổ vươn tay túm túm tay áo y nhanh mồm dỗ dành,

“Ta đây không phải là không có cách nào sao, ngươi cũng thấy rồi đó,
chuyện không liên quan tới ta a, ta là vô tội! Ta cũng cự tuyệt nàng ta rồi,
người ta dù sao cũng là tức phụ của Lý Nguyên Hạo mà, đừng ghen hụt a.”

Công Tôn liếc xéo hắn, “Nói bậy.”

Triệu Phổ hắc hắc cười, chen vào trong cửa, “Thân thân, cho ta đi vào.”