DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1958

Nguyên Hạo hắn cũng đừng mơ tưởng có được thiên hạ, đây là trời đã sinh
Du sao còn sinh Lượng* mà… Thực sự là thiên ý trêu người.

*(Chu Du vốn là một mưu tướng nổi tiếng của quân Đông Ngô, còn Gia

Cát Lượng vốn là quân sư đại tài của nước Thục. Họ hợp sức trong trận
Xích Bích đã đánh cho quân Tào Tháo “lên bờ xuống ruộng”, nhưng khi
phải đối đầu vì vua tôi của mình thì Chu Du vẫn không thể sánh bằng Gia
Cát Lượng, trước khi chết Chu Du phẫn uất mà than: “Trời đã sinh Du sao
còn sinh Lượng?”)

Nhóm Công Tôn vội vã chạy đến sơn cốc thì chiến sự đã kết thúc.

Mọi người chạy vào chiến trường, chỉ thấy các binh sĩ đang thu thập tàn

cục.

Công Tôn kéo Âu Dương Thiếu Chinh đang chỉ huy nhân mã hỏi, “Triệu

Phổ đâu?”

Âu Dương Thiếu Chinh chỉ một ngón tay lên sườn núi xa xa, Công Tôn

nhìn sang, chỉ thấy Hắc Kiêu đứng trên sườn núi lắc đuôi, Tân Đình Hậu đỏ
như máu cắm ở một bên, Triệu Phổ tựa trên sườn núi, tựa hồ đang ngủ?

Công Tôn tâm nói, hay là bị thương rồi, vội vã chạy đến, “Triệu Phổ!”

Triệu Phổ còn không mở mắt đã vươn tay với lấy Công Tôn, kéo vào

trong lòng mình, Công Tôn ghé vào trên người hắn nhìn hắn, hỏi, “Không
sao chứ?”

Triệu Phổ lắc đầu, đại khái là thật sự giết chóc nghiện rồi, màu hai con

mắt hắn khác biệt quá rõ ràng, một con màu đen, một con màu xám, phi
thường đặc biệt.

Công Tôn nhìn chằm chằm một hồi, nở nụ cười, hình dạng này rất suất!