DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1959

Triệu Phổ thấy Công Tôn nhìn mình cười, giơ tay vòng qua sau thắt lưng

y vỗ một cái, “Muốn làm ở chỗ này…”

Công Tôn không chút lưu tình đấm qua một quyền, Triệu Phổ trúng một

quyền nhìn như hung ngoan kỳ thực mềm nhũn, cười lắc đầu, nhưng là có
chút miễn cưỡng.

“Ngươi làm sao vậy?” Công Tôn thấy Triệu Phổ tựa hồ có chút hữu khí

vô lực, liền hỏi, “Khó chịu hay mất hứng a? Đã đại thắng rồi!”

“Hô…” Triệu Phổ thở dài một hơi, “Lý Nguyên Hạo tuy rằng bắt sống,

nhưng Bát vương còn trong tay hắn. Hắn tất nhiên sẽ không chịu để yên,
Bát vương khó tránh chịu khổ…”

“Phụ thân…”

Công Tôn đang định khuyên giải an ủi vài câu, đột nhiên nghe được xa

xa có tiếng Tiểu Tứ Tử gọi.

Công Tôn trong lòng rốt cuộc cũng nhẹ hẫng, quả nhiên Bạch Ngọc

Đường rất đáng tin cậy, thực sự đã cứu Tiểu Tứ Tử về rồi.

Chỉ thấy Tiểu Tứ Tử nắm theo vạt áo trước ngồi trên Thạch Đầu, Thạch

Đầu lủi nhanh tới đây, phía sau Tiêu Lương đi theo.

“Tiểu Tứ Tử.” Công Tôn tiếp nhận Tiểu Tứ Tử đã bổ nhào tới, rốt cuộc

cũng an tâm rồi.

“Sư phụ.” Tiêu Lương hành lễ với Triệu Phổ, Triệu Phổ gật đầu, thấy

Công Tôn ôm Tiểu Tứ Tử cố sức hôn, liền hỏi, “Chuyện gì vậy?”

“Vừa nãy trướng bồng sụp, Tiểu Tứ Tử được Thạch Đầu mang vào

trong sơn động.” Công Tôn nói, nhéo nhéo khuôn mặt Tiểu Tứ Tử, “Không
có việc gì là tốt rồi.”