Mắt thấy trên mặt Gia Luật Minh cũng sắp nhìn không ra màu gì, Công
Tôn cười cười, nói, “Ta bất quá chỉ là chủ bộ của một phủ nha mà thôi,
không hiểu những chuyện này cho lắm, nếu đã nói sai, tứ hoàng tử cũng
không nên chê trách.”
Tất cả mọi người nhịn cười, Triệu Phổ nhíu nhíu khóe miệng, nhướng
mi với Công Tôn một cái —— Thống khoái!
Công Tôn cũng có chút buồn cười… Triệu Phổ xem ra vẫn canh cánh
trong lòng chuyện Gia Luật Minh xúi giục người khác ném trứng gà vào y
và Tiểu Tứ Tử, không buông tha bất luận cơ hội nào để chế nhạo Gia Luật
Minh cho hả giận.
Gia Luật Minh bị Công Tôn chế nhạo mấy câu sắc mặt vàng như nến,
nhưng lại không có cách nào phản bác, lẽ ra, chuyện này, Triệu Trinh và
Triệu Phổ rất khó trả lời. Nếu đáp ứng, chẳng khác nào trúng gian kế của
người Liêu, nếu không đáp ứng, bị truyền ra sẽ mang tiếng là đại quốc to
lớn mà nhát như chuột, đang lâm vào thế khó xử, nhưng Công Tôn nói mấy
câu, tránh nặng tìm nhẹ tứ lạng bạt thiên cân, thoáng cái khiến Gia Luật
Minh không còn lời nào để nói.
Triệu Phổ nhịn không được bèn nghĩ, con mọt sách này nếu cãi nhau với
người khác, chắc chắn sẽ không thua. Chiêu này quá hay, không quản hắn
đáp ứng hay không đáp ứng, trước hết nắm được điểm chủ chốt là hắn
không làm được gì, nghẹn chết hắn!
“Vậy, Vương gia nghĩ, dùng cái gì cược thì tốt?” Gia Luật Minh hỏi
Triệu Phổ, Triệu Phổ tiếp tục nhìn Công Tôn.
Công Tôn cúi đầu giả vờ không biết, chơi đùa với Tiểu Tứ Tử, tâm
nói… Chuyện này đừng có hỏi ta.
“Không bằng vậy đi.” Gia Luật Minh cười nói, “Nếu ta thua, ta sẽ ở lại
Khai Phong phủ này một thời gian, nếu các ngươi thua, cũng phái một vị