DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 815

hoàng thân trọng thần, đến Đại Liêu ta ở một thời gian?”

Công Tôn khẽ nhíu mày, ý của Gia Luật Minh là, nếu hắn thua, hắn lưu

lại làm con tin, Đại Tống thua, để hắn mang một hoàng thân quốc thích về
Liêu quốc làm con tin.

Gia Luật Minh nhìn Triệu Phổ, cười hỏi, “Cửu Vương gia, ngài thấy thế

nào?”

Tất cả mọi người nhíu mày, ý của Gia Luật Minh, là muốn cùng Triệu

Phổ trao đổi? Khó mà làm được, binh mã Đại Nguyên Soái của Tống triều,
làm sao có thể đến Liêu quốc.

.

Đang xôn xao, Triển Chiêu nhác thấy Bao Chửng bĩu môi với mình một

cái, rồi liếc nhìn Bàng Cát.

Triển Chiêu đảo tròng mắt, tay phải nhẹ nhàng búng… Bắn ra một cỗ

chân khí, vừa lúc bắn trúng mông Bàng Cát.

“Ác…” Bàng Cát cả kinh, cái mông tê rần, vươn tay bụm lại.

Chúng thần đều nhìn lão, Bao Chửng nhanh miệng nói, “Nga? Bàng

Thái Sư muốn đứng ra à?”

“Ta…” Bàng Cát cả kinh há to miệng, Bao Chửng không đợi lão nói hết

chữ ‘ta’. Liền tán thán, “Tinh thần công trung thể quốc, vì nước hy sinh
thân mình của Thái Sư thật sự làm cho người khác cảm động! Không hổ là
nhất phẩm đương triều, quan viên mẫu!”

Quần thần cũng đều nói, “Thái sư đúng là tấm gương cho bọn ta!”

Bàng Cát gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, tâm nói… Ta điên hả?! Hảo hảo

Thái Sư không lo, chạy đi Liêu quốc làm cái gì, tới đó thì có cái gì tốt a?!