Triệu Phổ cũng không khách khí, một cước đá văng cửa một gian phòng,
thấy là đại điện, lại đá văng cửa gian phòng khác, phát hiện bên trong là
tàng thư các, Triệu Phổ cùng Công Tôn đi vào tìm kiếm, có người đuổi tới
trước mắt, Tử Ảnh nhảy xuống, ngăn trở, Triệu Phổ và Công Tôn nhảy ra
cửa sổ tiếp tục chạy.
Mắt thấy càng ngày càng nhiều người, Tử Ảnh lấy ra lôi hỏa đạn ném
xuống mặt đất, trong nhất thời, tiếng nổ vang lên, khói mù tuôn ra dày đặc.
.
Công Tôn vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn, nói, “Đủ loạn rồi!”
“A.” Triệu Phổ cười cười, kéo y chui vào một khe hở giữa những gian
nhà.
Công Tôn thấy phía trước tựa hồ là một cổng vào, liền hỏi, “Nơi đó
thông tới đâu?”
Triệu Phổ nhìn nhìn, nói, “Hình như là phía sau núi… Ngươi nhìn con
đường phía trước xem.”
Hai người đi đến phía trước, quả nhiên, thấy trước mắt là một khoảng
bao la, phía dưới là một khe núi.
“Bên dưới hình như có phòng xá.” Công Tôn chỉ vào một dãy phòng
dưới dốc núi phía trước, “Rất ẩn mật a.”
“Xuống dưới xem?” Triệu Phổ hỏi.
Công Tôn gật đầu, lúc này, truy binh phía sau đã chạy tới, Triệu Phổ
vươn tay ôm Công Tôn, thả người nhảy… Chạy tới khu phòng xá dưới khe
núi.