Công Tôn sửng sốt, phát hiện Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đã mai
phục bên trên, liền nhìn Triệu Phổ —— Ngươi muốn gây hỗn loạn, tạo cơ
hội cho bọn hắn?
Triệu Phổ cười, nói, “Dù sao, cũng đã náo loạn đến long trời lở đất rồi,
chúng ta thuận tiện danh chính ngôn thuận xông vào ngôi chùa này nhìn
xem xung quanh rốt cuộc có cái gì!”
Công Tôn nghe xong, cảm thấy có lý, lúc này, đám giáo chúng của
Nguyệt giáo đã đi tới, hỏi, “Uy, các ngươi đang làm gì a?”
Triệu Phổ cười cười, vừa định nói, chợt Công Tôn nhảy dựng lên, hung
hăng đạp Nguyệt giáo giáo chủ một cước, nói, “Ai bảo ngươi không có mắt,
giẫm nhừ ngươi!”
“Ai nha…” Nguyệt giáo giáo chủ nọ kêu thảm một tiếng, Công Tôn kéo
Triệu Phổ bỏ chạy.
Triệu Phổ bật cười, hắn một mặt chạy, một mặt nhìn Công Tôn ——
Thư ngốc này thật khiến người thích, có nét nhã nhặn của thư sinh nhưng
không hề ngu ngốc cứng nhắc, bề ngoài thì nghiêm túc, kỳ thực là một
người rất thú vị.
Hai người lôi kéo nhau chạy về phía trước, ban đầu còn cố ý chạy chậm,
đợi cho đám kia đuổi tới gần, Nguyệt giáo giáo chủ được nâng dậy, xoa thắt
lưng hô to, “Đến a… Gọi người, gọi người bắt hai tên gian tế lại cho ta!”
Trong nhất thời, bọn chúng vừa đuổi theo vừa hô, tất cả đèn trong các
phòng đều được thắp sáng, thấy người phía sau ngày càng nhiều, Triệu Phổ
nói, “Chúng ta xông loạn?”
Công Tôn gật đầu, cảm thấy rất kích thích, cùng Triệu Phổ xông loạn
khắp nơi.