DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 932

Triệu Phổ ngẩn người, tâm tình vốn không tốt lập tức tốt lên, thư ngốc

này dùng chữ cửu của hắn!

Công Tôn liếc hắn —— Ta dùng cửu trong vĩnh cửu.

Triệu Phổ cự tuyệt tiếp thu hiện thực —— Mặc kệ!

Nguyệt giáo giáo chủ gật đầu nói, “Vừa lúc, ngươi theo ta một chuyến,

ta có một số việc muốn phân phó cho ngươi làm.”

“Dạ.” Công Tôn đáp ứng, cùng hắn đi, Triệu Phổ tức giận, cũng đi theo,

Nguyệt giáo giáo chủ nọ nhìn hắn một cái, nói, “Khụ khụ, không có chuyện
dành cho ngươi, ngươi đi đi… Ngô…”

Hắn còn chưa kịp dứt lời, Triệu Phổ đã đấm qua một quyền, đánh cho

hắn méo mũi.

Công Tôn kinh hãi, trừng Triệu Phổ, “Ngươi làm gì vậy?”

Triệu Phổ nhướng mi, “Tiểu tử này đùa giỡn lưu manh!”

“Ngươi ngày nào cũng đùa giỡn lưu manh!” Công Tôn liếc hắn, “Ta

cũng không đánh ngươi!”

“Hắn làm sao được như ta!” Triệu Phổ tức giận không chỗ xả, thấy

Nguyệt giáo giáo chủ nọ còn muốn đứng lên, liền hung hăng đạp hắn hai
đạp, “Mắt cẩu của ngươi mù à, người của ta mà cũng dám đụng? Lão tử phế
ngươi!”

Công Tôn kéo hắn ra, nói, “Thôi, đừng gây náo động!”

“Các ngươi… các ngươi không phải người của Nguyệt giáo!” Giáo chủ

nọ ôm ngực chỉ vào hai người, nói, “Hai ngươi dám đánh ta… Người của
Nguyệt giáo, tuyệt đối không dám đánh ta!”