“Tên thái giám chết bầm, ít làm trò!” Hắc y nhân nọ cầm chủy thủ kề sát
Trần Ban Ban, “Nói!”
“Ta chết cũng không nói, đám loạn thần tặc tử các ngươi… Ngô.” Thanh
âm của Trần Ban Ban càng lúc càng lớn, hắc y nhân nọ vội vàng đẩy ông,
Trần Ban Ban lảo đảo một cái rồi ngã xuống, cố gắng bò tới vài bước hô to,
“Có thích..” Còn chưa kịp dứt lời, một hắc y nhân liền che miệng ông lại,
hai tên thấy ông không hợp tác, một tên rút đao ra muốn giết ông… Mà
đồng thời, phía sau hai tên đó có một bạch y nhân hạ xuống.
Ánh mắt của Trần Ban Ban sáng lên, hai hắc y nhân còn chưa minh bạch
chuyện gì xảy ra, Bạch Ngọc Đường đã xuất thủ như điện, điểm huyệt của
cả hai.
“Bạch…” Trần Ban Ban dù sao tuổi tác cũng đã lớn, bị kinh hách còn bị
té ngã, ngồi dưới đất không đứng dậy nổi.
Bạch Ngọc Đường tiến lên một bước, vươn tay nhẹ nhàng dìu ông lên,
hỏi, “Không sao chứ.”
“Không…” Trần Ban Ban nhìn thanh niên tuấn mỹ bên cạnh dìu mình,
vỗ ngực nói, “Ông trời phù hộ, sao Bạch thiếu hiệp lại ở nơi này?”
Bạch Ngọc Đường biết Trần Ban Ban thân phận đặc thù, chính là tâm
phúc của Triệu Trinh, hơn nữa trong thời khắc nguy cấp như vừa nãy, cũng
không hề bán đứng Triệu Trinh, liền đem phát hiện của mình và Triển
Chiêu, chuyện Thái Sư giả nói qua một lần.
Trần Ban Ban nghe xong, vô cùng sợ hãi.
Bạch Ngọc Đường lục soát trên người hai hắc y nhân, tìm ra một bộ
nhân bì diện cụ (mặt nạ da người), còn có vài gói dược phấn.