DUNE - XỨ CÁT - Trang 1004

“Chúng ta từng nghĩ ông ấy là thế nào thì
ông ấy chính là như thế... và còn hơn thế
nữa,” Paul nói. Và cậu nghĩ: Tại sao mẹ
nhận ra những điều này chậm vậy?
Cậu
nói, “Nếu Idaho không đến được chỗ
Kynes, chúng ta sẽ...”

“Anh ta không phải hy vọng duy nhất của
chúng ta,” mẹ cậu nói.

“Đó không phải ý kiến của con,” Paul
tiếp.

Nàng nghe thấy sự đanh thép trong giọng
con, ý thức về quyền chỉ huy trong đó,
nàng nhìn cậu chằm chằm qua bóng tối
xám xịt của căn lều. Paul là một cái bóng