Ta là một quái vật! cậu nghĩ. Một người
khác thường!
“Không,” cậu nói. Sau đó: “Không.
Không! KHÔNG!”
Cậu nhận ra mình đang đấm tay lên nền
căn lều. (Cái phần không thể mủi lòng
trong cậu ghi nhận điều này như một dữ
liệu xúc cảm thú vị và đưa nó vào tính
toán.)
“Paul!”
Mẹ ngồi bên cạnh, nắm tay cậu, khuôn
mặt mẹ như một đốm màu xám nhìn cậu