thấy sự chệch hướng lờ mờ của những gì
đã trải qua, cái khoảnh khắc đang tuôn
chảy, sự đông đặc liên tục của cái-đang-
là để thành cái vĩnh-viễn-đã-là.
Trong khi níu lấy hiện tại, lần đầu tiên
cậu cảm thấy ở khắp nơi, chuyển động
đều lớn lao của thời gian đều bị phức tạp
hóa bởi những dòng dịch chuyển, những
sóng, những trồi lên, sụt xuống, giống
như con sóng vỗ vào vách đá. Nó đem
lại cho cậu một hiểu biết mới về khả
năng tiên tri của cậu, và với một cảm
giác sợ hãi tức thì, cậu nhận ra nguồn
gốc của khoảng thời gian mù, nguồn gốc
của sai số trong nó.