thắp trên trần sâu bên trong hang. Ánh
sáng màu vàng của nó tỏa lên một dòng
người đang tiến vào trong. Jessica nghe
thấy tiếng áo sột soạt.
Chani tiến lên một bước như thể bị ánh
đèn lôi đi.
Jessica ghé sát tai Paul, nói bằng mật
ngữ gia đình: “Theo gương họ đi; họ làm
gì mình làm nấy. Chỉ là một buổi lễ giản
dị để xoa dịu vong linh Jamis mà thôi.”
Không chỉ vậy thôi đâu, Paul nghĩ. Và
cậu cảm thấy một nỗi quặn thắt trong ý
thức, như thể cậu đang cố nắm bắt một
cái gì đang chuyển động để rồi buộc nó