nghe. Chỉ có Paul dường như ở đâu đó
rất xa.
Với Paul, âm thanh đó như thể từng
khoảnh khắc một đang tích tắc trôi qua.
Cậu cảm thấy thời gian đang tuôn qua
cậu, những khoảnh khắc không bao giờ
tóm bắt lại được. Cậu cảm thấy cần phải
quyết định, nhưng thấy mình bất lực
không thể nhúc nhích.
“Nó được tính toán chi li chính xác,”
Stilgar thì thầm. “Chúng tôi biết rõ mình
cần bao nhiêu triệu đê ca lít. Chừng nào
có đủ, chúng tôi sẽ thay đổi bộ mặt của
Arrakis.”