DUNE - XỨ CÁT - Trang 2077

Im lặng trùm lên ba người cũng như trùm
khắp mọi gian phòng của sietch, cái im
lặng trong khi họ nhớ lại và kìm nén nỗi
đau hãy còn sống sít nhường kia.

Ngay sau đó, Harah thốt lên lời kết thúc
lễ theo nghi thức, đưa vào những lời đó
sự khắc nghiệt mà Jessica chưa từng
nghe thấy ở chúng.

“Chúng ta sẽ không bao giờ tha thứ và
chúng ta sẽ không bao giờ quên,” Harah
nói.

Trong sự im lặng ưu tư theo sau những
lời của chị, họ nghe thấy tiếng nhiều