DUNE - XỨ CÁT - Trang 272

Chúng khiến nàng càng thêm rối trí. Nàng
rùng mình, liếc nhìn những ô cửa sổ cao
hé mở ở trên đầu. Mới đầu giờ chiều,
nhưng ở vùng này bầu trời trông đã tối
và lạnh lẽo - tối hơn nhiều so với bầu
trời xanh ấm áp ở Caladan. Trong nàng
nhói lên nỗi nhớ nhà da diết.

Quá xa rồi, Caladan.

“Chúng ta ở đây rồi!”

Đó là giọng Công tước Leto.

Nàng quay lại, nhìn ông sải bước từ hành
lang có mái vòm vào phòng ăn lớn. Bộ