DƯƠNG TỪ HÀ MẬU - Trang 125

Thêm nỗi cửa nhà man mác!

8.- Đau đớn thay! một cụm

tàn huyên

;

Ủ ê bấy! hai cành hoa ngạc,

9.- Ngoài bảy chục xuân thu,

Còn thêm nữa: vó câu qua cửa,

Khôn rõ nỗi xa gần;

Trong ba ngàn thế giới,

Biết bao nhiêu

dấu thỏ lên đèo

,

Khó lường nơi sống thác,

10.- Tu gặp chùa nghèo;

Chơi lầm cảnh khác.

11.- Sớm hôm chuông mõ,

Xưa am mây đã chót nhọc nhằn;

Ngày tháng tương dưa,

Nay rừng bụi ai cùng mặn lạt ?

12.- Làng Trà thạch, đá buông lời nói khống,

Biết đâu tìm dấu Như Lai;

Đất châu Khê, hoa chảy nước mắt đầm,

Khó nỗi hỏi tin Bồ Tát.

13.- Phải gặp thuở qua miền Đông độ,

Rước cha trở lại,

Trong nhà cũng có thích Già;

Nào ai biết tới cõi tây phương,

Xin cha lộn về,

Ở nước há không Di Lặc ?

14.- Hộ; là cậy, mất cha nào cậy,

Muốn hỏi han mà cửa Phật vắng hiu;

Ai; là thương, thấy mẹ thêm thương,

Luống trong nhớ, mà tuổi trời nặng vác.

Hỡi ôi!

15.- Sang giàu một giấc,

Mây nổi hoa tàn;