ÉN LIỆNG TRUÔNG MÂY - TẬP 2 - Trang 262

- Năm nay em bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?

- Dạ, mười chín. Nhưng sao bỗng dưng anh cả hỏi tuổi của em vậy?

Hồng Liệt mỉm cười đáp:

- Ừ, anh nghĩ đã đến lúc phải tính đến chuyện lập gia thất cho em rồi.

Hiền Nhi tròn xoe đôi mắt kinh ngạc:

- Lập gia thất cho em á? Thôi, em không muốn...

- Sao không? Con gái lớn lên phải lấy chồng chứ. Đợi tuổi xuân qua đi

sẽ uổng phí một đời đấy.

Hiền Nhi đỏ mặt vì thẹn:

- Thôi, anh cả đừng nói đến chuyện đó. Em còn nhỏ mà.

- Mười chín tuổi rồi mà còn nhỏ hả cô?

- Dạ, với lại còn tụi nhỏ nữa. Em phải chăm sóc cho chúng, em không

thể bỏ chúng lúc này được. Anh cả coi, Út mới có mười một tuổi hà.

- Bọn nhỏ đã có anh, Việt Nhi và Thảo Nhi lo. Em không cần bận tâm.

Hiền Nhi vẫn cương quyết:

- Nhưng em chưa muốn lấy chồng. Vả lại có ai thèm lấy em đâu mà

anh cả bảo...

- Sao em biết không ai thèm lấy? Anh hỏi thật, trong lòng em đã có ai

chưa?

Hiền Nhi lại đỏ mặt: