GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 175

Là bạn bè lâu năm vô cùng thân thiết, Âu Vũ Trì thành thật khuyên nhủ:

“Minh Viễn, thực ra với loại chuyện này cậu thật sự không cần ra mặt lo
liệu. Tai nạn giao thông do uống rượu đã thu hút độ quan tâm của công
chúng ngày càng cao, trên mạng rất dễ trở thành chủ đề hot. Nếu cậu nghĩ
cách giúp Dương Quang chạy chọt thoát tội, không chừng dẫn tới sự tức
giận bất mãn của người nhà nạn nhân, nếu họ đi khắp nơi tung hê tố cáo,
thế nào cũng sẽ khiến cậu chuốc lấy ít nhiều phiền phức. Giả sử việc truyền
đến tai lão già nhà cậu, cậu sống không yên đâu. Ông ấy trước nay vẫn
không cho phép chị em cậu ở bên ngoài ỷ vào quan hệ của ông ấy mà
nhúng tay lung tung vào bất kỳ chuyện gì. Nhất là loại việc nhạy cảm dễ
kích động tinh thần quần chúng như thế này.”

Chương Minh Viễn không phải không biết loại chuyện này tốt nhất là

đừng dây vào, có điều bây giờ anh đã cưỡi lên lưng cọp, không thể không
theo.

“Tạm thời đừng nói nhiều vậy nữa, trước tiên cậu cùng tớ đi gặp luận sư

biện hộ của Dương Quang đi. Theo Bạch Lộ nói thì cái thằng xúi quẩy đó
bị oan, nếu thực sự bị oan, tớ nhúng tay lo liệu cũng không có phiền phức
gì.”

Trong một quán trà đã hẹn trước, luật sư đem tình tiết đáng nghi của vụ

án thuật lại tường tận với Chương Minh Viễn, anh nghe xong ra chiều suy
nghĩ: “Nếu Dương Quang không nói dối, trí nhớ cũng không nhầm lẫn, lúc
đó thực sự có một cô gái lái xe chở cậu ta rời quán bar, vậy thì kẻ tông
người trăm phần trăm không phải cậu ấy mà là cô ta rồi.”

Luật sư vừa gật đầu vừa buông tay vẻ bất lực: “Tôi tin đương sự của

mình không nói dối, nhưng vấn đề là bây giờ không tìm ra cô gái đó.”

Âu Vũ Trì còn hắt thêm một chậu nước lạnh: “Cho dù có tìm thấy cô ta

cũng chẳng có chứng cớ chứng minh, cô ta có thể kiên quyết không thừa
nhận mình tông người ta.”