GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 179

chăm chú tò mò của chị ta, cô gái kia nhìn về phía chị liếc mắt một cái xong
lập tức xoay người đi về hướng ngược lại, bước chân gấp gáp hối hả.

“Lúc đó tôi cảm thấy cô ta có chút kỳ cục, nhưng cũng không để tâm lắm.

Bởi vì đã về đến nơi, tôi vội vàng lên lầu vào nhà, gia đình tôi ở khu nhà kia
kìa.”

Khu chung cư người phụ nữ trung niên kia chỉ đến nằm cách địa điểm

phát hiện vụ tai nạn giao thông chỉ độ hơn trăm mét. Cảnh sát điều tra nhìn
qua, lại hỏi chị ta một câu: “Chị có chú ý đến điểm đặc trưng gì của cô gái
kia không? Tỉ như mặc quần áo màu gì?”

Người phụ nữ trung niên trả lời không cần suy nghĩ: “Màu tím, vốn dĩ ở

trong bóng cây tôi không nhìn ra cô ta mặc đồ màu gì. Thế nhưng khi cô ta
chạy về phía đằng kia, vừa hay có một ngọn đèn đường, là màu tím nhạt.
Đúng rồi, biển số của chiếc xe đó tôi còn nhớ rõ hai số sau.”

“Ồ, vậy là hai số nào?”

“Là 18, vừa đúng số tuổi của con gái tôi năm nay.”

Số xe của Dương Quang, phần đuôi đúng là 18, các chi tiết trên phương

diện khác cũng đều ăn khớp. Rõ ràng cô nàng vận đồ tím kia sau khi hoảng
sợ trốn khỏi hiện trường tai nạn, đã đem xe đỗ tại con đường nhỏ vắng lặng
này, sau đó đem Dương Quang đang say mèm bất tỉnh ngồi trên ghế phụ
kéo sang ghế lái chính, giá họa cho anh.

Vụ án đến đây, có thể nói về cơ bản chân tướng đã rõ ràng. Mặc dù tạm

thời không tìm ra cô nàng áo tím không danh không tính không thân phận
kia, nhưng tình nghi trên người Dương Quang đã có thể loại bỏ. Anh nhanh
chóng được phóng thích. Có điều người mặc dù không phải do anh tông,
nhưng chiếc xe gây án là của anh, anh cũng có trách nhiệm bồi thường nhất
định trong chuyện này. Bất quá đối với vợ chồng nhà họ Dương mà nói, con