GẶP NHAU NƠI THIÊN ĐƯỜNG - Trang 94

tìm ra rồi mà cũng không nhận ra, mà còn làm tổn thương đến người ấy,
làm cho người ấy phải rơi lệ, làm người ấy phải buồn. Mình là kẻ đại
ngốc!”.

Những câu cậu ấy nói toàn là những lời trách móc bản thân, đau buồn

và bất lực.

“Không...” Tôi ra sức lắc đầu, bảo Triệt Dã không được tự trách mình.

Vì tôi vô cùng cảm ơn sự sắp xếp này của vận mệnh, sắp xếp cho tôi

lại được gặp Triệt Dã. Những chuyện buồn trong quá khứ chẳng phải càng
nhân lên niềm hạnh phúc khi được gặp lại nhau bây giờ hay sao?

Triệt Dã, Triệt Dã, thiên sứ Triệt Dã của mình, số mệnh đã định sẵn

cậu là dành cho mình! Đúng là đã định sẵn!

Sau khi tuột xuống khỏi ngựa gỗ, tôi dùng hết sức mình lao vào lòng

Triệt Dã, ôm cậu thật chặt, nhất quyết không chịu buông tay. Tôi sẽ không
bao giờ để thiên sứ của tôi rời xa tôi nữa, không bao giờ!

Triệt Dã cũng ôm tôi thật chặt, rất lâu, rất lâu sau mới nhẹ nhàng lên

tiếng: “Ngốc à! Sao cậu phải ôm chặt thế, mình có biến mất đâu...”.

“Diệp Hy Nhã muốn được bên Nguyên Triệt Dã, mãi mãi ở bên cậu, ở

bên cậu trọn đời trọn kiếp.” Tôi đang cố xua đi cảm giác bất an trong lòng
để nói câu này thật mạch lạc.

Triệt Dã, chúng ta đã gặp nhau từ rất lâu rồi, nhưng tại sao sau khi gặp

lại, chúng ta lại phải xa nhau sớm như vậy.

Mình không muốn vậy!

Triệt Dã, chúng ta không bao giờ rời xa nhau nữa, được không?

“Triệt Dã.”