GIAO DỊCH ĐÁNH MẤT TRÁI TIM CỦA TRÙM XÃ HỘI ĐEN - Trang 1276

- Tuyền... Em nhớ ra chuyện gì rồi à?

Những người khác cũng vui mừng nhìn Thượng Quan Tuyền.

Thượng Quan Tuyền đảo mắt nhìn mọi người xung quanh. Khi cô vô

tình thấy Phong đứng ở một góc thì ánh mắt lóe lên tia phức tạp, nhưng
không để mọi người kịp nhận ra thì đã nhanh chóng biến mất...

Cô cụp mắt xuống, ổn định lại tâm trạng rồi mỉm cười: “Không, em

không nhớ được gì cả”.

Nhìn vẻ mặt ngây thơ của cô, Lãnh Thiên Dục than nhẹ một tiếng, ôm

chặt cô vào lòng, nhẹ giọng nói: “Không sao, từ từ sẽ nhớ ra thôi, em đừng
miễn cưỡng bản thân”.

Thượng Quan Tuyền gật đầu, tuy cô không nhìn Phong nhưng có thể

cảm nhận có một ánh mắt đầy nghi hoặc đang nhìn chằm chằm cô.

*****

Bóng đêm dần bao phủ xuống biệt thự Lãnh gia, dưới ánh trăng mông

lung, căn biệt thự càng thêm phần mộng ảo và mỹ lệ. Chiếc rèm cửa màu
trắng ngà nhẹ nhàng bay bay trong cơn gió đêm gợi lên khuôn mặt nhỏ
nhắn hơi tái nhợt của Thượng Quan Tuyền đang đứng bên cửa sổ…

Cô như đang nằm mơ, mơ một giấc mơ dài, một giấc mơ bình thường

nhưng tràn ngập sự ngọt ngào và hạnh phúc xa xỉ. Nhưng rồi giấc mơ cũng
phải kết thúc, sau khi tỉnh lại sẽ phải đối mặt với hiện thực tàn khốc.

Thượng Quan Tuyền cực kì sợ hãi cảm giác khi hoàn toàn tỉnh táo như

thế này. Nó khiến cô buộc phải suy nghĩ về mọi chuyện, nhất là những
chuyện xảy ra sau khi cô bị mất trí nhớ.