- Lão đại… – Anh ta lại lên tiếng, giọng nói hơi chần chừ nhưng tuyệt
đối trung thành.
Lãnh Thiên Dục dường như có thể cảm nhận được sự lo lắng của người
đứng phía sau, hắn chậm rãi quay người lại nhìn Lôi, vẻ lạnh lẽo vốn có giờ
được thay thế bằng sự tiều tụy.
- Cậu cứ nói ra suy nghĩ của mình đi! – Giọng nói trầm thấp vang lên,
khó có thể nghe ra hắn đang bị giày vò.
Lôi quỳ một gối xuống…
- Lão đại, xin thứ lỗi cho thuộc hạ cả gan, thuộc hạ đã cho người điều
tra nơi ở của Phong mà không có lệnh của ngài, kết quả phát hiện ra địa chỉ
này là giả. Cho nên, lão đại, xin lão đại cứ để tôi đi, tôi nhất định sẽ cứu
được Thượng Quan Tuyền!
Lãnh Thiên Dục nhìn Lôi, ánh mắt đầy phức tạp, hắn thong thả bước lên
gần Lôi, giọng điệu hơi do dự…
- Lôi, tôi đáng để cậu bán mạng như vậy sao?
Trước giờ hắn cho rằng mình làm việc không chê vào đâu được, nhưng
hôm nay hắn mới biết mọi việc không như hắn tưởng tượng.
Lôi nghe vậy, sắc mặt lập tức kinh hãi, nghiêm túc đáp:
- Lão đại, trên đời này tuyệt đối không ai xứng đáng để Lôi bán mạng
như ngài! Chỉ cần là chuyện của lão đại thì Lôi sẽ coi là chuyện của mình,
có chết cũng không hối tiếc!
Lãnh Thiên Dục hơi nhíu mày lại, vươn tay đỡ Lôi đứng dậy…
- Cho nên, cậu càng phải nghe theo sự sắp xếp của tôi, không được
khinh suất. Tôi đã mất đi cánh tay trái, không muốn lại mất thêm cánh tay