- Ngươi… ngươi là Phong?
Giọng nói của ông ta hơi run run, không biết tại sao nhưng phát hiện
này khiến ông ta cảm thấy lạnh toát sống lưng.
- Đúng! – Giọng nói của Phong vang lên, anh ta không thèm để ý đến
sắc mặt kinh hãi của giáo phụ William.
Giáo phụ William thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt càng thêm âm trầm…
- Sao tự dưng cậu lại biến mình thành cái bộ dạng này vậy? Tôi còn
tưởng lão đại biết cuộc giao dịch giữa tôi và cậu chứ! – Ông ta ngồi xuống
đối diện, giọng nói già nua xen lẫn sự tức giận vang lên.
Dĩ nhiên là ông ta phải thấy sợ rồi, trong khi bản thân đang vạch mưu
tính kế giết hại Lãnh Thiên Dục thì lại nhìn thấy khuôn mặt Lãnh Thiên
Dục, nhất là lại trong một đêm mưa gió thế này, ai ở trong hoàn cảnh ấy
cũng cảm thấy hết sức sợ hãi.
Phong đắc ý dựa người vào ghế: “Trong tổ chức BABY-M, chỉ có ba
người là biết kỹ thuật cải trang bằng mặt nạ, một là Niếp Ngân, hai là sát
thủ đặc công do một tay anh ta bồi dưỡng – Thượng Quan Tuyền, người
còn lại là tôi! Hôm nay tôi chỉ muốn xem tay nghề của bản thân có bị lụi
tàn đi không mà thôi!
- Haha… – Giáo phụ William cười to rồi nói – Chỉ cần cậu không mở
miệng nói thì đúng là lấy giả loạn thật!
Phong nghe vậy, ánh mắt lóe lên tia phẫn hận: “Chỉ tiếc là cha nuôi
không dạy tôi cách bắt chước giọng nói, nếu không thì bây giờ tôi có thể
lấy giả loạn thật cả Niếp Ngân và Thượng Quan Tuyền!”
Nói xong, anh ta vung tay đấm xuống bàn, cảm giác tức tối trong lòng
khiến anh ta không còn thấy đau đớn.