Tiếng thét chói tai của Phỉ Tô vang lên cùng lúc với tiếng súng, viên đạn
xuyên thẳng vào ngay giữa trán giáo phụ William. Giáo phụ William trợn
trừng hai mắt, còn chưa kịp vùng vẫy đã chết tươi!
Bầu không khí như bị đông đặc lại, luồng khí lạnh lẽo quanh quẩn xung
quanh, đâm thẳng vào lục phủ ngũ tạng của mỗi người.
- A…
Phỉ Tô không nhịn nổi nữa, thét lên, thanh âm đầy thê lương và điên
cuồng. Cô ta không thể ngờ tận mắt mình lại chứng kiến cảnh này.
Ánh trăng chiếu vào khuôn mặt Phong khiến diện mạo của Lãnh Thiên
Dục càng thêm sáng tỏ để mọi người nhìn rõ.
Phỉ Tô dùng hết sức để đẩy người vệ sĩ đang chặn mình lại, cô ta chạy
lên nắm lấy vạt áo Phong, ngữ điệu đầy phẫn hận như phun trào.
- Đồ khốn kiếp! Tại sao anh lại tàn nhẫn với tôi như vậy? Chẳng lẽ anh
không sợ những giáo phụ khác sẽ chất vấn anh à? Chẳng lẽ anh cho rằng
anh muốn làm gì cũng được à?
Sau khi nói xong, cô ta chạy về phía thi thể của cha mình, ôm lấy cơ thể
còn lưu lại chút độ ấm, gào khóc.
Phong yên lặng nhìn mọi chuyện rồi liếc mắt ra hiệu cho mấy người vệ
sĩ, bọn họ lập tức tiến lên:
- Mấy người nghe kỹ đây, đây là kết cục của kẻ đắc tội lão đại! – Bọn vệ
sĩ nói xong liền cùng Phong đi ra ngoài cửa. Những người làm bên dưới
như nín thở.
Mãi đến khi Phỉ Tô gào to lên: “Lãnh Thiên Dục! Đứng lại cho tôi…”
Cô ta còn chưa nói xong đã bị mấy khẩu súng chĩa vào người!