Dục không cứu được cô ra ngoài là vì hắn chỉ chọn những cách quang minh
chính đại. Mấy gã này bố trí các bẫy ở bên ngoài chẳng làm khó được đặc
công chúng ta.
- Xem ra những người ở ngoài gặp họa hết cả rồi à? – Thượng Quan
Tuyền cởi trói cho bản thân rồi hỏi.
- Đúng, trong bình này có chứa khí độc, chỉ cần bọn họ hít vào một
lượng khí nhỏ thôi cũng đủ mất mạng rồi, không ai thoát được. Chúng ta
nên rời khỏi nơi này thôi, nếu không bị người khác phát hiện ra sẽ không
thoát được đâu! – Yaelle nhanh chóng lên tiếng rồi đỡ Thượng Quan Tuyền
dậy.
Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu nhìn Yaelle, vẻ mặt đầy cảm kích.
Đây là lần đầu tiên Thượng Quan Tuyền đi ra khỏi căn phòng bị nhốt.
Khi cô ra ngoài mới biết có bao nhiêu người đứng canh gác mình, các bẫy
được bố trí dày đặc ra sao. Nhưng bây giờ nằm la liệt dưới đất là các thi
thể, vẻ mặt xanh tím cho thấy họ đã bị trúng độc.
Đúng như lời Yaelle nói, bọn chúng phòng Lãnh Thiên Dục chứ không
phòng được đặc công như Yaelle. Còn Phong cũng không dự đoán được cô
đã được Yaelle cứu ra, cho nên dù là kế hoạch tinh vi đến mấy cũng vẫn có
sơ suất.
- Hôm qua tôi đã tìm hiểu rất kỹ nơi này rồi, chỉ cần đi ra khỏi khu rừng
kia sẽ đến được đường quốc lộ, xe tôi đỗ ở đó, khi đó chúng ta sẽ được an
toàn! – Yaelle nói với Thượng Quan Tuyền.
- Cám ơn cô!
Cô không biết phải nói gì nữa, chỉ biết trong lòng rất ấm áp. Dù trong tổ
chức hai người khắc khẩu, hay ganh đua so sánh với nhau nhưng bây giờ
lại cứu giúp lẫn nhau.