GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 129

Trời bắt đầu tối. Thành phố sau một ngày náo nhiệt đã yên tĩnh trở lại.

Đại dương của những ánh đèn, thế giới của những màu sắc, cảm giác thật
huyền ảo.

Bà chủ là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, hai năm trước đã tốt nghiệp ở

đại học B. Vốn dĩ làm việc cho một công ty lớn của Mỹ, nhưng sau nửa
năm, chị ta đã tự mình lập nghiệp. Lúc đầu, chị ta đã mở một chuỗi ba cửa
hàng, tài sản cũng phải hơn ba triệu nhân dân tệ. Chị ấy còn được đại học B
mời đến diễn giảng với nội dung là làm thế nào thành công trong kinh
doanh.

Đường Lý Dục và bà chủ khá thân với nhau nên thường được giảm giá

đồ uống. Bà chủ đích thân phục vụ, chọn phòng tốt nhất cho họ. Đường Lý
Dục bảo anh em vào trước, còn mình đứng ở ngoài quán bia đợi người.

Ký túc nữ, Thẩm Anh Xuân vội vàng rửa mặt, trang điểm nhẹ. Cởi bỏ

chiếc quần dài, đổi thành một bộ váy màu trắng thuần khiết, cổ trễ và
không có ống tay, bên trên khảm rất nhiều đá màu xanh giống như kim
cương. Đây là bộ váy mẹ cô đã đặc cách đưa cô đến trung tâm thương mại
nổi tiếng thứ năm ở New York để chọn nhân dịp cô tham gia vào một hoạt
động mở rộng kinh doanh của cha mình. Nó có giá những một nghìn hai
trăm USD, đổi ra nhân dân tệ cũng khoảng mười nghìn tệ.

Mười nghìn tệ, nếu dùng để mua khoai tây thì có thể mua được mấy

xe tải, nếu dùng để mua gạo chắc có thể mua được mấy tấn, nếu như một
trăm tệ một bộ quần áo, thì có thể mua được cả trăm bộ, nhiều người cả đời
cũng không mặc hết. Đổi lại, đối với Thẩm Anh Xuân, nó chỉ đơn giản là
một chiếc váy mà thôi. Sau lần tham gia hoạt động kinh doanh ở Mỹ, cô
chưa hề mặc lại nó. Một chiếc váy đẹp cũng phải biết chọn hoàn cảnh để
mặc, cũng giống như một chiếc xe đua lúc nào cũng phải đi kèm với người
đẹp.

Cô không có hứng thú để mặc nó! Vì không có đối thủ!