Mẹ đã nói, chiếc váy này có thể làm nổi bật khí chất sang trọng và
hương vị của phụ nữ. Tối hôm nay, Thẩm Anh Xuân cũng không biết vì sao
cô lại chọn chiếc váy này. Cô đứng trước gương, chiêm ngưỡng cơ thể eo
ót của mình, bộ ngực đã phát triển đầy đủ, những đường cong vừa vặn.
Từ Di ở bên cạnh phát hiện ra bí mật hỏi: “Hẹn với ai mà long trọng
thế?”
Thẩm Anh Xuân không hỏi mà cũng chẳng đáp: “Đẹp không?”
“Giống như Chương Tử Di trong liên hoan phim Cannes.” Không phải
là khen, mà là sự thật.
Thẩm Anh Xuân nở một nụ cười chiến thắng đầy vẻ xảo quyệt.
“Chúc mừng cậu, cậu đoán đúng rồi đấy! Đây là phần thưởng.” Nói
xong, cô tung cho Từ Di một cái gói rất đẹp.
Từ Di nhìn chăm chú, là sôcôla nguyên chất của Mỹ, thứ mà cô thích
nhất. Thẩm Anh Xuân kéo cánh tay của Từ Di rồi lôi cô đi ra ngoài. Từ Di
không hiểu sự tình.
“Chúng ta cùng đến cuộc hẹn.”
Đường Lý Dục đứng ở cửa quán bia Hoa Nhi. Trong dòng người qua
lại, anh đang cố gắng tìm kiếm người mặc quần jean, áo cộc tay, tóc ngắn,
đây là hình dáng mà anh khá ấn tượng về cô. Hay có thể nói, hình ảnh này
của cô đã được lưu trong trí nhớ của anh. Trước mặt một người lạ cô chỉ im
lặng, nhưng trước mặt anh, cô lại hoàn toàn giống như một thằng con trai
không biết an phận. Tâm trạng u uất phải kìm nén mấy ngày qua như đã
biến mất.
Thời khắc của tuổi trẻ, những cuộc hội ngộ bất ngờ luôn tạo cho người
ta một cảm giác khác lạ. Đường Lý Dục phảng phất cảm thấy buổi tối nay