GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 135

Thẩm Anh Xuân đứng đó gần như không động đậy, nhìn chằm chằm

vào Hứa An Ly. Một lúc sau, Hứa An Ly mới phát hiện ra, người con gái
xinh đẹp đứng bên cạnh Đường Lý Dục chính là Thẩm Anh Xuân.

Ánh mắt của cô và cô ấy… quan sát… lẫn nhau… nhìn kỹ… lẫn

nhau… soi mói… lẫn nhau

Đường Lý Dục đứng bên cạnh không hiểu vì sao thần sắc của hai

người bọn họ lại trở nên như vậy. Hiện tượng này giống như kiểu bà vợ nổi
cơn ghen khi nhìn thấy ông chồng đứng cạnh một cô gái đẹp. Đường Lý
Dục vừa định dẫn Hứa An Ly tới giới thiệu với Thẩm Anh Xuân, nhưng
không ngờ, Thẩm Anh Xuân đã nở nụ cười tỏ vẻ sự thích thú, chủ động
chào đón sự xuất hiện của Hứa An Ly.

“Thẩm… Chị Thẩm.” Giọng nói của Hứa An Ly hơi thắt lại.

“Hai người biết nhau?” Đường Lý Dục hỏi trong sự kinh ngạc.

“Đây gọi là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, Lý Dục, câu nói này

chắc anh đã nghe qua qua rồi.” Lúc này Thẩm Anh Xuân vẫn hớn hở như
hoa đào trong gió xuân đối mặt với hai người, vừa nói vừa cười cứ như
trong lòng đang rất vui.

Ba người cùng nhau đi vào phòng ăn.

“Thành tích của em sao lại thành ra thế này? Không phải em đã nói,

không thi đỗ BW em sẽ thi lại, sao lại mất lòng tin thế?” Giọng nói của
Đường Lý Dục hơi có chút quở trách và không lý giải được.

“… Em…” Ngoài câu này ra, mãi một lúc lâu Hứa An Ly cũng không

nói thêm được gì.

“Lý Dục, anh lễ độ hơn một chút có được không? Người ta thi vào

trường không như mong đợi là điều rất buồn rồi, anh đừng làm cho mọi thứ