GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 177

Nhưng kể ra cũng nhanh, khi mà vừa mới nhập học, Hứa An Ly đã vội

vướng vào lưới tình…

Lúc này mọi sự dò hỏi, trêu chọc đều rơi vào tĩnh lặng. Mặc cho mọi

người xì xào to nhỏ, Hứa An Ly như không nghe thấy gì hay coi đó là
chuyện không liên quan tới mình. Cô vẫn bần thần, ngác ngơ, vẫn ngủ vùi,
câm lặng. Cô trở thành “người kỳ lạ” trong ký túc, làm những chuyện kỳ
quặc hết sức như rời giường ngủ, chạy ra sân vận động trong đêm tối khi
mọi người đang ngủ say…

Một buổi sáng tháng chín, màn sương mỏng tanh của mùa thu mang

theo vị mặn mòi của biển. Mặt trời cần mẫn nhô lên khiến cho mọi người
phấn chấn. Cứ tưởng mọi người đang lười nhác ngủ nướng, ai dè sân
trường đâu đâu cũng có người đi dạo, có người lại chui vào một xó xỉnh
nào đó đọc sách, có người tập thể dục. Sân trường tràn đầy âm thanh của
sức sống, mọi người đều hứng khởi. Hứa An Ly mặc quần áo thể dục màu
trắng. Cô thích màu trắng. Cô nói, màu trắng là màu của thiên thần, màu
của đóa hoa vừa chớm nở, nhưng chính cô lại như một bông hoa ủ rũ,
không còn màu sắc tươi rói chớm nụ. Lâu lắm rồi không vận động, vừa mới
vận động được một lát, trán cô đã lấm tấm mồ hôi, chân tay không giơ lên
được nữa, người nóng rực.

Đó là đường chạy dài được trải cỏ xanh, đối diện với sân vận động.

Các buổi thi đấu thể thao, mít tinh lớn, các buổi huấn luyện dành cho sinh
viên mới đều tổ chức ở đây. Xung quanh, cây cối mọc um tùm như một tấm
bình phong, tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Hứa An Ly đã chạy ba
vòng, cô định chạy năm vòng nhưng chân cô đã mỏi nhừ, suýt ngã. Cô
chạy chậm lại, đột nhiên nhận thấy mình đang mang theo cuốn sách tiếng
Anh. Ha! Là trong cái rủi lại có cái may, hay trong tiềm thức cô có chứa cá
tính, ngạo nghễ không chịu khuất phục trước buồn đau?

Tuy vẫn chưa quen ngay với việc học tiếng Anh vào sáng sớm, nhưng

nếu đây là sự mở đầu thì cũng không phải là một việc đáng mừng hay sao?