GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 238

Đột nhiên anh ta không còn gầm lên nữa. Giống như biến thành một

con người khác, anh lặng lẽ buông một tiếng thở dài. Khí thái sắc nhọn và
mạnh mẽ lúc nãy đã không còn, thay vào đó là một bộ dạng hoàn toàn bất
lực và kiệt sức, giống như một đứa trẻ đang cần sự che chở và bảo vệ.

“Anh rất muốn được ra nước ngoài để tu nghiệp, nhưng không phải

bằng cách lợi dụng tình cảm của cô ấy…”

“Anh không lợi dụng tình cảm của cô ấy, nhưng anh đang lợi dụng sự

yếu đuối, lương thiện, trong sáng, trái tim như thiên sứ của em…”

“… Xin lỗi em!”

“Một lời xin lỗi có thể giải quyết tất cả mọi thứ đang xảy ra, có thể

xóa bỏ quá khứ, có thể khiến em vui vẻ trở lại như trước đây sao?”

Không phải là anh đang nắm chặt cánh tay cô, mà là cô đang rung lắc

cánh tay của anh, không ngừng chất vấn.

Đường Lý Dục đưa tay ra nhẹ nhàng lau nước mắt của Hứa An Ly,

nhưng đã bị cô gạt phăng đi, cô không cần một sự cảm thông như vậy!

Cô sẽ xem như từ trước đến giờ chưa từng gặp anh. Rất lâu, cô mới

ngừng khóc, mới nguôi nỗi buồn khổ. Cô muốn rời khỏi anh với một nụ
cười trên môi.

Anh ta mới là người đáng phải khóc, phải hối hận. Anh ta mới là

người đáng bị dằn vặt!

“Sao đến em cũng ruồng bỏ anh? Những ngày này, mọi người đếu

nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu, kiểu như vui mừng trước tai họa của
người khác. Trong thực tế, nhiều người đều có chung một tâm lý, họ không
muốn nhìn thấy một tình yêu hạnh phúc lại kết thúc có hậu. Anh nghĩ, em
không giống như những người khác, trong suy nghĩ của anh, em mãi mãi là