GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 31

trước để phủ đầu đối phương vậy, làm cho đối phương cũng phải bó tay.
Cuối cùng, rõ ràng là mình đúng, nhưng anh vẫn phải cúi đầu xin lỗi.

Ha ha… Vịt Donald, Chuột Mickey của anh đến đây.

Nhà ga. Quảng trường trước sân ga.

Thỉnh thoảng lại có người va vào Hứa An Ly, hoặc giẫm lên giày của

cô. Dòng người qua lại đông như mắc cửi. Trên cao mặt trời vẫn chói chang
như thiêu như đốt, không mảy may có một chút gió. Cây cối tĩnh lặng
chẳng khác nào những cô thục nữ. Cô cảm thấy mùi tanh tanh mặn mặn của
nước biển dường như đang phảng phất đâu đây, thậm chí còn nghe thấy cả
bọt sóng va đập vào bờ biển. Tiếng thủy triều phảng phất truyền lại, lướt
qua tai thật là êm ái.

Đằng kia có người không ngừng gọi: “Sinh viên mới đại học B, qua

đây…”

Lách qua dòng người đông đúc đang phả ra những luồng hơi nóng

bức, cô tìm được một đường đi nhưng lại không nhìn thấy cái người lúc
nãy lớn tiếng gọi đâu. Đông người thế này khiến đầu óc cô choáng váng,
mất hết cả phương hướng, xém chút nữa là va vào một nam sinh.

“Xin lỗi.” Hứa An Ly một bên cúi đầu nhận lỗi, một bên cố gắng chen

ra. Chính cô cũng chẳng biết cứ phải chen chúc như vậy đến khi nào. Đúng
lúc đó, có một âm thanh vọng lại.

Hứa An Ly chỉ chăm chăm kéo chiếc va li ra phía ngoài, không để ý

tới người đang nói chuyện với mình.

“Là sinh viên mới đại học B phải không?” Âm thanh tăng thêm mấy

đề xi ben nữa.

Hứa An Ly ngẩng đầu lên tìm kiếm.