GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 357

“Sao trùng hợp vậy?” Đường Lý Dục chạy lại cười và nói.

“Ban đầu anh còn tưởng là nhìn nhầm người nữa chứ, cô nói thêm:

“À! Em đến để tiễn Tần Ca.”

“Thật sao? Không lừa anh đấy chứ?”

“Em lừa anh làm gì?”

“Thằng cha này được đấy, có vợ là quên hết anh em. Về cũng chẳng

báo một câu.” Đường Lý Dục trách móc nói.

“Gì cơ?” Sau mấy giây im lặng, Hứa An Ly nói: “Tháng sau em đi

Bắc Kinh.”

“Có về nữa không?”

À! Dự định là như vậy, Tần Ca đã đi đi về về ba năm nay rồi, em

muốn cho anh ấy một cái gật đầu đồng ý.

Một lúc lâu, Đường Lý Dục không nói gì, lặng lẽ đi về phía trước. Bất

giác, họ đã đi vòng qua quảng trường phía trước, bước lên bãi gỗ được
dựng lên men theo ven biển. Tuy đã là đêm tối, nhưng ven biển vẫn có rất
nhiều người, có những du khách ở nơi khác đến, cũng có những cư dân bản
địa. Biển trong ánh đèn nhiều màu sắc trông giống như sự lung linh kì ảo
của bong bóng dưới ánh nắng mặt trời.

Không thể ngờ lại được gặp anh ở đây.

Những năm tháng tuổi trẻ trước đây, Hứa An Ly đã từng trên một lần

tưởng tượng ra cảnh gặp nhau ngẫu nhiên không hề có ý định trước giữa cô
và Đường Lý Dục, cảnh tượng lãng mạn như thế, sự bất ngờ thú vị không
hẹn mà gặp như thế! Còn bây giờ, khi cô gặp anh ở đây, cô đã là bạn gái
của người khác rồi. Cuộc đời chính là sự thay đổi một cách sơ suất như thế,