GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 362

Có một câu hỏi mà Hứa An Ly luôn muốn hỏi anh. Trước đây, không

thể. Bây giờ, cô đã là bạn gái của người khác rồi, còn anh cũng đã chuẩn bị
kết hôn với người mà anh yêu thương. Cô nghĩ, cô có thể mạnh dạn hỏi
anh. Muốn tìm câu trả lời cho câu đố trong lòng cô, chỉ thế mà thôi.

“Được, em hỏi đi, anh em mình là bạn tốt, có gì mà không thể trả lời

chứ?”

“Đường Lý Dục, trước đây, em nói là trước đây.” Đại khái là sợ anh

hiểu nhầm nên Hứa An Ly đặc biệt nhắc lại một lần nữa: “… Anh… có
từng thích em không?”

“Có thích.” Rất lâu sau, Đường Lý Dục mới nhìn Hứa An Ly rồi chậm

rãi nói từng từ một.

Khóe miệng Hứa An Ly nở một nụ cười mềm mại và trong sáng.

Trong cái khoảnh khắc ấy, trong tim cô bỗng có một nỗi buồn rất nhẹ từ từ
tràn ra, nhưng cô không thấy trống rỗng, cũng không trách Đường Lý Dục.
Bởi đây mới là cái đáp án mà cô muốn có được, đây mới là những lời mà
cô muốn nghe, cho dù những lời anh nói đều là nói dối.

Cô đã chờ câu này bảy năm rồi, từ lớp chín cho đến đại học năm thứ

tư. Nếu như con người lấy tiêu chuẩn tám mươi tuổi để tính, thì đó đã
chiếm gần một phần mười, mà một phần mười này lại là quãng tuổi xuân
đẹp nhất trong cuộc đời.

Tình yêu chính là quá trình khiến mình không ngừng trau dồi, không

ngừng trưởng thành, không ngừng mất đi và không ngừng có được. Sau đó,
nó sẽ dần dần lớn lên, dần dần chín chắn, cũng dần dần vui vẻ và thất vọng.
Vui và buồn không ngừng xen kẽ vào nhau. Nhận được và mất đi, cũng đan
xen vào nhau, lặp đi lặp lại xuất hiện trong cuộc sống của cô.

Thực ra, trong cuộc tình vẫn chưa bắt đầu mà đã kết thúc này, đối với

Hứa An Ly, những thứ mà cô có được còn nhiều hơn những thứ mất đi. Cô