HÈ CỦA CÔ BÉ MẤT GỐC - Trang 44

- Thì nói đại bây giờ đi – Tôi tự ái – Còn đợi dịp nào nữa?

- Giờ em uống nước đỡ mệt rồi thì làm ơn chở anh đi quay phim tiếp.

° ° °

Anh Hồ rủ tôi lên sân thượng đếm thời khắc cuối cùng của năm cũ qua

đi.

- Chà! Việt kiều mà cũng bày đặt lãng mạn nữa!

Tôi buột miệng ra định nói giỡn nhưng sắc mặt anh ta trở nên khó coi.

- Việt kiều cũng là con người! Lúc nào cũng "Việt kiều! Việt kiều!". Bộ

làm Việt kiều là có tội hả?

- Anh làm gì nổi nóng dữ vậy? - Tôi cương luôn - Chứ không phải sao?

- Anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện đàng hoàng với nhau!

- Thì nói đi!

Mẹ tôi bưng đồ cúng lên sân thượng, lườm tôi nghiêm khắc:

- Thôi nha con! Anh mày về đây ăn Tết chứ không về đây để mày gây sự

nha! Tết nhất đừng để tao nói nhiều đó!

- Tại anh hết đó! - Mẹ tôi vừa quay lưng đi xuống tôi bực mình "xực" anh

Hồ - Em nói có gì quá đáng đâu?

Những tiếng còi hụ từ bến Bạch Đằng vang lên. Giao thừa rồi.

- Hạnh! - Anh Hồ dịu giọng – Thôi, anh em mình tạm chấm dứt cuộc

tranh luận, để đón giao thừa vui vẻ chứ!