Lúc này muốn trốn tránh cũng không được nữa.
Mà Trương Linh Dật vốn cũng chẳng muốn che giấu nữa, khi mà Vương
Nghiễm Ninh nói người cậu thích trong phòng HR không phải Hạ Ánh Sơ,
lòng anh đã gõ trống kêu gào, mà ban nãy Vương Nghiễm Ninh cũng không
đẩy anh ra.
“Thụ thụ, người trong phòng HR mà cậu thích, có phải là…” Trong đáy
mắt đong đầy chờ mong, tưởng như có thể hòa tan được Vương Nghiễm
Ninh: “Anh?”
Vương Nghiễm Ninh nhìn anh, nét hồng trên mặt dần biến mất, trong
mắt toát ra vẻ ôn hòa vui vẻ như trước, sau đó nói: “Tôi chưa nói gì hết.”
“Anh mặc kệ, ý em là vậy chứ còn gì.” Trương Linh Dật nói xong lại
muốn đến gần.
Vương Nghiễm Ninh nhẹ nhàng nhanh chóng thoát ra: “Chuyện của tôi,
anh nói thì sao mà tính được.”
Có lẽ nỗi đau năm đó quá sâu sắc, khoảng thời gian dày vò lại dài đằng
đẵng, để đến lúc sắp nghe được đáp án mình chờ mong, Vương Nghiễm
Ninh không vội nói ra.
Giống như một hộp kẹo sô cô la nhân đậu phộng nhiều màu rực rỡ, có lẽ
bạn không biết mình sẽ ăn phải vị gì[1], nhưng hương vị cuối cùng luôn rất
ngọt ngào.
Huống chi lúc này đây, không hiểu sao, Vương Nghiễm Ninh chắc chắn
mình đã ăn phải vị mà mình mong muốn nhất.
Trương Linh Dật nóng nảy, vòng tay ôm Vương Nghiễm Ninh lại mạnh
thêm: “Thế nhưng mà, anh… yêu em.”