HIỆP SĨ SAINTE HERMINE - Trang 352

- Sao lại ở nhà ông?

- Vâng, anh ta hứa sẽ không trốn.

- Đó là một kẻ trọng nhân phẩm chứ?

- Vâng.

- Tôi gặp hắn được chứ?

- Tuỳ ngài, thưa Tổng tài.

- Ồ không, tôi sẽ mềm lòng và lại tha cho anh ta mất.

- Trong lúc này, đó sẽ là tấm gương xấu nhất đấy ạ.

- Ông có lý. Thôi ông đi đi, ngày mai chuyện này phải kết thúc đấy.

- Đó là quyết định cuối cùng của ngài?

- Đúng thế. Chào ông.

Fouché chào lại rồi đi ra. Năm phút sau, hắn đã về nhà.

- Thế nào rồi? - Hector nắm tay vào nhau hỏi.

- Đồng ý rồi - Fouché đáp.