HOA HỒNG GIẤY - Trang 667

Cô gái bán nhà rất nhiệt tình, không quản vất vả đưa Lãnh Phong và

Bạch Nhạn chạy tới chạy lui xem mấy căn hộ mẫu.

- Căn hộ chỗ chúng tôi là do kiến trúc sư người Anh thiết kế, độ cao vừa

ý, ánh sáng tốt, thiết kế theo xu hướng mới nhất của thế giới, hơn nữa môi
trường bên ngoài cũng là thượng hạng.

- Em thích căn hộ kiểu nào? - Lãnh Phong hỏi Bạch Nhạn.

Hàng mi dài của Bạch Nhạn khẽ chớp một cái:

- Kiểu nào em cũng thích, tiếc là không mua được.

Cô cũng không muốn mua, cô đã có nhà rồi.

Ly hôn, nhà và tiền sếp Khang đều đưa cho Bạch Nhạn, còn anh ra đi

tay trắng.

Lúc đầu Bạch Nhạn muốn khách khí từ chối, nhưng nghĩ sếp là rường

cột quốc gia, quốc gia nỡ lòng nào để anh phải chịu khổ, sau này nhất định
sẽ trả lương cao, cấp nhà rộng để anh tránh mưa tránh nắng. Còn cô chỉ là
một cô y tá còm, nghỉ phép một ngày cũng bị trừ một đống tiền lương, có
đói có rét cũng chẳng ai màng tới. Tốt xấu gì cô cũng phải gánh cái danh
vợ cũ của trợ lý thị trưởng Khang, không được sống kham khổ quá. Thế
nên cô liền thản nhiên chấp nhận. Nhưng căn nhà đó quá rộng, một mình ở
sẽ cô đơn, hiện giờ cô cứ khóa để đấy, thỉnh thoảng mới tới quét dọn.

Lãnh Phong nghe Bạch Nhạn nói vậy liền cười:

- Nếu anh mua thì em thấy kiểu nào hợp?

- Vậy thì càng không phải hỏi em, người ở là anh, anh vừa mắt căn nào

thì cứ chọn căn đó. Về tuổi tác, giới tính chúng ta đều khác nhau, quan