Ngủ tới nửa đêm, Bạch Nhạn bị một tiếng động kỳ lạ đánh thức, cô
tưởng là chuột. Chung cư cũ kiểu này thỉnh thoảng lại có vài chú chuột
chạy qua. Cô trở mình định ngủ tiếp. Lúc này, cô nghe thấy tiếng mở ngăn
kéo vang lên rõ rệt. Rất quen với tiếng mở cái ngăn kéo này, cô tin chắc có
người đang mở ngăn kéo của cô.
Lỗ chân lông của Bạch Nhạn nở ra, cô đột nhiên nhớ tới tờ thông báo
của đồn công an dán ở bệnh viện, gần đây có một toán cướp giật mới dạt
tới Tân Giang.
Cô từ từ ngồi dậy, vội nhớ lại xem bên cạnh mình có thứ gì nằng nặng
có thể hộ thân được không.
- Ai…?
Tiếng động ngừng lại, một bóng người đứng im trước bàn, cũng chính là
bên cạnh giường của Bạch Nhạn.
Không kịp ngồi thẳng dậy, Bạch Nhạn hét lên thất thanh. Gã kia nhào
tới, lưỡi dao sắc nhọn sượt qua vai phải của cô. Không sâu, nhưng chảy
máu. Gần như cùng lúc ấy, hắn bịt chặt miệng cô lại:
- Cấm la lối, tao chỉ cần tiền thôi.
Bạch Nhạn ra sức gật đầu, giọng tên đó đầy sát khí, khiến cô sợ hãi đến
cực độ.
- Có dám kêu không?
Bạch Nhạn ra sức lắc đầu nguầy nguậy.
Tên đó bỏ tay ra khỏi miệng cô, mũi dao gí trước ngực cũng dịch xa ra
một chút. Phía đối diện gần đó có một công trường xây dựng, ánh đèn công
nghiệp sáng trắng len vào qua khe cửa sổ, có thể nghe thấy tiếng máy trộn