- Khang Kiếm, Minh Thiên là chỗ dựa tinh thần của em, anh ấy giống
như mặt trời. Vì có anh ấy, em mới có thể nhẫn nhịn được những ấm ức và
bất lực khủng khiếp mà người khác không thể tưởng tượng nổi, em mới có
thể đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, mới có thể hy vọng vào mọi thứ.
Khang Kiếm khẽ thở dài. Đúng là cô nhỏ ngốc, trước mặt chồng mới
cưới mà nói tốt về người đàn ông khác như thế, cô tưởng anh là thánh nhân
thật sao? Cũng may anh biết, giữa cô và Thương Minh Thiên chỉ là sự giao
lưu về tinh thần, không có tình cảm trai gái, nếu không anh thật sự sẽ phát
ghen.
- Ở đây còn đau không? - Anh nhẹ nhàng đưa tay vào dưới chăn, cẩn
thận chạm vào nơi đó, thay đổi đề tài không chút dấu vết.
Bị anh sờ vào người, Bạch Nhạn đỏ mặt tía tai, thành thật trả lời:
- Lần đầu tiên rất đau, rất đau, lần thứ hai đỡ hơn một chút, nhưng bây
giờ phía dưới như bị xé toạt ra vậy, xót lắm.
- Sau này sẽ không thế nữa. - Anh cúi người hôn xuống má cô.
- Bà xã, anh đã nghĩ, nếu mình muốn mau chóng kết hôn thì có một
cách tốt nhất. - Liếc ra ngoài cửa sổ thấy vẫn còn sớm, anh lại ôm cô từ từ
chui vào chăn.
- Cách gì ạ?
Anh ghé vào tai cô nói nhỏ.
- Anh dám…Á, tối qua chúng ta không…
Cô nhớ tới cái bao cao su màu cam tối qua không phát huy được tác
dụng, như vậy, chẳng phải là tối qua cô rất không an toàn hay sao.
Mặt Bạch Nhạn lập tức biến sắc.