HOA LỤC BÌNH - Trang 7

– Có lẽ phải do trời ban mà thôi.

Bật cười chế nhạo anh, Sĩ Tân lắc đầu:

– Sao hả? Anh phó thác cho trời à?

Sĩ Nguyên ỡm ờ:

– Đành duyên đành phận thôi em ơi!

Chợt sĩ Tân nhìn anh hỏi:

– Mà này, em thấy chị Ngân Thuỷ cũng rất mến anh đấy!

Sĩ Nguyên đấu lý:

– Mến và yêu là hai chuyện khác nhau.

– Nhưng em thấy chị Thuỷ dễ mến hơn đó anh.

Sĩ Tân nhận xét thêm:

– Hiền và nết na đấy chứ ?

– Cô ấy không hiền như em tưởng đâu, nghĩ vậy thôi Sĩ Nguyên không nói
ra. Tưởng ý mình là đúng nên anh mới im lặng, Sĩ Tân bèn nói tiếp:

– Sao hả anh?

Gạt tay, Sĩ Nguyên đứng lên:

– Chuyện ấy cha mẹ đã tính rồi, ai mà cãi lại được.