HOA-TIÊN TRUYỆN - Trang 12

Viện lan trông suốt dãy hòe lâm dâm.

Bóng sân trăng hãy còn cầm,

Nỉ-non van lá, âm-thầm trách hoa.

Nhở-nhơ giáng Nguyệt còn xa,

130.- Lét chừng sinh đã dần dà đến ngay :

"Tiên nào ban nãy xuống đây ?

"Quyến hồn khôn, vía dạy này đi đâu ?

"

Nàng Hồng

dù chẳng giúp nhau,

"Mái tây chi để bóng lầu xế trăng "?

135.- Nghe lời Bích nguyệt vùng-vằng :

"Ví đâu ví lạ-lùng chăng cho đời!

"

Đào trên mây, hạnh trên trời

,

"Nghĩ chi cho nát dạ người như tươm !

"Cắt phiền phó hẳn con gươm,

140.- "Thôi đừng muộn đắp sầu đơm khó lòng,

Sinh rằng : "

Động khóa nguồn phong

"

"Dám đâu hỏi bế thăm dòng xôn-xao !

"Nghĩ rằng khi trở gót vào,

"Một cười xem ý biết bao xa gần.

145.- "Riêng ai tính vẩn toan vần,

"Người tiên khi bợn kiếp trần mà hay".

Nguyệt rằng: "Mê-mẩn xinh thay !

"Cười chăng cười nỗi thày-lay dại càn.

"Tác mây đâu bợ gương

Hàn

,

150.- "Trăng hoa phải sự nên bàn mà chơi".

Vùng-vằng miệng nói, chân dời,

Vườn khuya mặc đó, một người đứng trơ !

Ngân

tà, trăng nhạt, sao thưa,

Dở-dang lẽ ở, thẩn-thơ lẽ về.

155.- Đỉnh trầm thoang-thoảng gió khuya,

Chập-chờn cơn tỉnh cơn mê trước đình.

Bỗng dưng vướng lấy tơ-tình!