HOA-TIÊN TRUYỆN - Trang 30

Tấm thành cho thấu đá mềm biết đâu.

"Ví mà

cá lạnh đông câu

,

"Phận ai là vậy thôi dầu vậy thôi".
485.- Chợt nghe sầu, chợt dở vui :

"Ơn này biết trả đến đời nào xong".

Lặng nghe Hương cũng sượng-sùng,

Vội qua lối cũ, thẳng giong về lầu.

Vắng tanh mới đệ hoa hầu,

490.- Quở rằng : "Sao bỗng đi đâu chậm về ?"

Tiện lời rón rén tỉ-tê,

Dở bề soát-sỉnh, dở bề mách-mao :

"Trót vì lạc lối vườn nào,

"

Sương gieo

để chịu biết bao tội-tình.

495.- "Người sao khéo khéo là xinh,

"Nói sao dơ-dáng dạng hình mới hay !

"Đong-đưa não-nuột chiều thay !

"Giấy kia dễ chép, trượng này khôn đo.

"Lẽ hằng gượng nhắn-nhe cho,

500.- "Chàng xui châu rã, tơ vò càng thương.

"Rẽ xem núi ngọc non vàng,

"Tinh-thành một tấm, sắt gang trăm rèn.

"Ngày xưa nhớ cữ dưới đèn,

"Đẫy-đà chắc giá, thanh-niên hiếm tày.

505.- "Bấy lâu tưởng võ trông gầy,

"Mười phần xuân độ còn nay nửa phần.

"

Ấp cây

một mực trần trần,

"Nặng tình đành nhẹ đến thân có ngày".

Nghe thôi lẳng-lặng canh chầy,

510.- Sẽ khoan khoan mới giãi-bày rỉ trao :

"Mảnh tiên từng thấy thơ nào,

"

Ruộng tình

dễ thấm nên hao bể lòng.

"Tiếc cho cửa tướng nhà dòng,