HOA-TIÊN TRUYỆN - Trang 79

Khen rằng : "Này thực thiên duyên,

"Ngọc Khanh đọ với

Ngọc Liên

chi nhường"

Đòi Lưu công-tử xem tường,

Chân tơ, kẽ tóc rõ-ràng chăng nhe !

1685.- Ông tơ khoảnh-khách mới kỳ !

Mượn ơn

mưa-móc

, kết nghì trúc mai.

Cửa Lương duyên lại sánh đôi,

Dồi-dào tình trước, đền-bồi nghĩa sau.

Cũng ban nhất phẩm như nhau,

1690.- Khuê-môn cho dệt mối đầu chính-phong,

Ngửa trông ơn sóng trùng trùng,

Hai bên khấu-tạ sân phong ra về.

Lòng hoa phấp-phới đôi bề,

Vội-vàng vào trước hương-khuê ngỏ lời.

1695.- Nhơn nhơn nét phấn thêm tươi,

Rõ ràng kể hết đầu đuôi sự tình :

Tưởng rằng trong đạo

thường kinh

,

"Thân bồ-liễu lấy chữ trinh làm lề.

"Hay đâu sống thác chẳng nề,

1700.- "Nỗi-niềm nghĩ lại mà ghê-gớm đời.

"Nghìn xưa âu hẳn một người,

"Ấy ai lại dám xem ai là thường.

"Vả vì chút nghĩa cũ càng,

"Dẫn thân vào chốn chiến-tràng với nhau.

1705.- "Làm cho liễu ủ, đào rầu,>br> "Trăm năm riêng để gánh sầu cho ai.

"Đành rằng nát ngọc trầm trai,

"Ai ngờ trong cõi

tuyền đài

thấy nhau.

"Ấy là cơ Tạo nhiệm mầu,

1710.- "Bể oan tưởng có trên đầu sáng soi.

"Bây giờ lầm-cát mặc ai,

"Vinh-hoa riêng lấy một đời hay sao.

"Khi ăn nói, lúc ra vào,