HÔN ƯỚC VÀ NỖI ĐAU - Trang 95

- Tao đâu có bị gì đâu.

- Đưa tao xem. - Uyên giật cánh tay nó rồi kéo tay áo lên. Uyên không

thể tin vào mắt mình được nữa. - Quang Bảo đánh mày hả?

- Không, là tao đi không cẩn thận rồi vấp ngã thôi.

- Mày định lừa ai, rõ ràng đây là vết dây da đánh.

- Tao...

- Vậy có phải Gia Nghi đánh mày không?

- Tao đã nói là không có gì mà.

- Thôi, Uyên. Nếu Bảo Phương đã không chịu nói thì đừng ép em ấy

nữa. - Hoàng Bảo là người im lặng từ nãy đến giờ đột nhiên lên tiếng.

- Được, nếu mày đã không chịu nói thì tao cũng không ép. Chúng ta cắt

bánh kem ăn thôi. - Uyên nói.

Ở lại nói chuyện vơi nó một chút thì Uyên và Hoàng Bảo cũng ra về, khi

chiếc xe đã đi khỏi nhà nó, Uyên nói:

- Anh chở em đến công ty hắn đi.

- Em muốn làm gì?

- Em không muốn Bảo Phương chịu đau khổ nữa, em sẽ dắt nó đi.

- Được, anh đến đó cùng em.

- Không cần đâu, anh chỉ cần chở em đến là được rồi,

- Không, anh sẽ đi cùng em, dù sao Bảo Phương nó cũng là bạn của anh.