HỒNG LÂU MỘNG - Trang 2112

Hồi 106. Gây tai ương, Vương Hy Phượng xiết bao hổ thẹn; Tránh họa hoạn, Giả Thái

Quân cầu khấn phật trời.

Hồi 107. Cho của thừa, Giả mẫu hiểu nghĩa lớn; Phục chức cũ, Giả Chính đội ơn trời.
Hồi 108. Tiệc bày vui gượng, viện Hoành Vu mừng ngày sinh; Chết vẫn say đời, quán

Tiêu Tương nghe quỉ khóc.

Hồi 109. Hồn thơm chờ đợi, con Năm may được yêu nhầm; Oan án trả xong, Nghênh

Xuân trở về cõi lạc.

Hồi 110. Sử Thái Quân tuổi già về nơi địa phủ; Vương Hy Phượng sức kiệt làm mất lòng

người.

Hồi 111. Gái Uyên Ương theo chủ lên chầu trời; Hầu chó lớn đem người về cướp của.
Hồi 112. Sống đầy oan nghiệt, Diệu Ngọc bị giặc cướp đi; Chết vì hiềm thù, dì Triệu sa

xuống âm phủ.

Hồi 113. Ăn năn lỗi trước, Phượng Thư nhờ cậy già Lưu; Quên hẳn hiềm xưa, Tử Quyên

cảm thương Bảo Ngọc.

Hồi 114. Vương Hy Phượng trải qua cơn ảo nhớ lại Kim Lăng; Chân Ứng Gia được đội

ơn vua về chầu ngọc khuyết.

Hồi 115. Tri lời thiên lệnh, Tích Xuân thề vẫn giữ chí xưa; Tên người dù giống nhau, Bảo

Ngọc không coi là tri kỷ.

Hồi 116. Được ngọc thiêng, nhận thấy duyên tiên nơi Ảo Cảnh; Trọn đạo hiếu, đưa linh

cữu mẹ về cố hương.

Hồi 117. Ngăn việc tu hành, hai gái đẹp cố giữ viên ngọc; Thích họp bạn xấu, một con hư

coi giữ việc nhà.

Hồi 118. Nhớ hiềm xưa, ông cậu lừa gái nhỏ; Sợ nói nhảm, vợ hầu can chàng ngây.
Hồi 119. Đỗ hương khôi, Bảo Ngọc rũ sạch duyên trần; Đội ơn vua, họ Giả dồi dào

hưởng phúc.

Hồi 120. Chân Sĩ Ẩn kể rõ cảnh Thái Hư; Giả Vũ Thôn kết thúc Hồng Lâu Mộng.